Showing posts with label Article in Vietnamese. Show all posts
Showing posts with label Article in Vietnamese. Show all posts

Thursday, July 23, 2026

Những Quả Cầu Đá Ở Góc Đường Ljubljana, Slovenia

Ở những góc đường của thành phố Ljubljana, người ta hay thấy những quả cầu đá lớn gắn sát vào chân tường. Những quả cầu này là một đặc điểm kiến trúc lịch sử được gọi là đá bảo vệ góc tường, đá chắn bánh xe hoặc đá định hướng bánh xe (trong lịch sử thường gọi là chasse-roue trong tiếng Pháp hoặc Prellstein trong tiếng Đức).

Chúng được đặt một cách có chủ đích tại các góc sắc nhọn của các tòa nhà, các con ngõ hẹp và cổng vòm trong thời kỳ xe ngựa và xe kéo còn thịnh hành vì hai lý do thực tế sau:

  • Bảo vệ cấu trúc tòa nhà: Những chiếc xe kéo bằng gỗ nặng nề với phần vành bánh xe bọc sắt thường xuyên ôm cua quá gắt. Nếu không có vật bảo vệ, các bánh xe sẽ liên tục va đập, cọ xát và làm sứt mẻ phần đá móng cấu trúc của tòa nhà, lâu dần sẽ làm suy yếu góc tường.

  • Định hướng lại bánh xe: Hình dáng cong tròn hoặc dốc của quả cầu đá được thiết kế để chặn bánh xe ngựa một cách nhẹ nhàng và đẩy hay "hướng" nó trở lại giữa con đường lát đá cuội, giúp xe không bị vướng chặt vào góc tường hoặc bị lật nhào.

Dù ô tô hiện đại ngày nay đã thay thế hoàn toàn cho xe ngựa, những quả cầu đá lịch sử này vẫn được gìn giữ khắp các khu phố cổ ở châu Âu như một lời nhắc nhở đầy thú vị và thực tế về cách điều hướng giao thông đường phố từ thời trung cổ và thế kỷ 19.

Saturday, July 18, 2026

Bài Quốc Ca Trên Mặt Đất

 

Bức hình trên đây ghi lại hình ảnh những chữ bằng đồng khảm trên mặt đường kể về câu chuyện của bải quốc ca Slovenia và nhà thơ lãng mạn nổi tiếng của đất nước này, France Prešeren. Những chữ cái này khảm trên con đường đi bộ Čopova Ulica, nằm ngay tại trung tâm thủ đô Ljubljana, Slovenia. Đây là một trong những đường đi bộ nổi tiếng và sầm uất nhất của thành phố, dẫn thẳng từ đường chính vào trung tâm Quảng trường  Prešeren. Lối đi này đưa du khách về phía bức tượng đài France Prešeren bằng đồng vinh danh chính nhà thơ. 

Dòng chữ này mô phỏng lại chính phong cách chữ viết tay thế kỷ 19 của Prešeren. Nó thể hiện khổ thơ thứ 7 vô cùng nổi tiếng trong bài thơ năm 1844 của ông có tựa đề Zdravljica ("Lời chúc rượu"), vốn là lời của bài quốc ca Slovenia:

“Žive naj vsi narodi, 
ki hrepene dočakat dan,
 
da koder sonce hodi, 
prepir iz sveta bo pregnan…”

Dịch sang tiếng Việt, đoạn thơ có nghĩa là:

"Cầu chúc cho tất cả các dân tộc được trường tồn, 
Những ai đang khao khát và mong mỏi ngày tươi sáng ấy,
 
Khi ở khắp mọi nơi ánh mặt trời đi qua,
 
Sẽ không còn chiến tranh hay xung đột ngự trị thế gian..."

Điều làm cho văn bản này mang ý nghĩa vô cùng sâu sắc và độc đáo nhất trong số các bài quốc ca trên thế giới chính là thông điệp phản chiến và tinh thần quốc tế của nó. Được sáng tác trong thời kỳ chủ nghĩa dân tộc đang trỗi dậy mạnh mẽ khắp châu Âu, Prešeren đã lựa chọn không viết một bài ca ca ngợi sức mạnh quân sự hay một quê hương duy nhất. Thay vào đó, ông viết một lời chúc rượu để tôn vinh sự chung sống hòa bình, tự do và sự đoàn kết của tất cả các quốc gia. Nhờ thông điệp mạnh mẽ về sự bao dung này, bài thơ đã được công nhận là một biểu tượng của di sản văn hóa châu Âu.

Nhà thơ France Prešeren


Tượng France Prešeren được đặt tại quảng trường nằm trong trung tâm của Ljubljana, Slovenia. Nơi này ghi lại một trong những câu chuyện tình đơn phương, cay đắng nhưng cũng lãng mạn nhất trong lịch sử văn học Âu Châu.

Điểm nhấn thực sự của bức tượng nằm ở hướng nhìn của Prešeren. Nơi bức tượng của ông đứng đó, vĩnh viễn nhìn qua bên kia quảng trường hướng vào một ô cửa nhà của Julija Primic, người con gái ông yêu đơn phương suốt cuộc đời.

Julija Primic là một thiếu nữ thuộc gia đình thương gia giàu có. Cô chính là nàng thơ tuyệt đối và là tình yêu đơn phương lớn nhất trong cuộc đời của Prešeren. Prešeren đã yêu Julija say đắm sau khi nhìn thấy cô tại một nhà thờ địa phương vào năm 1833. Tuy nhiên, sự khác biệt quá lớn về địa vị xã hội, khi ông chỉ là một nhà thơ nghèo kiêm luật sư chật vật, còn cô lại thuộc tầng lớp thượng lưu, đã khiến họ không bao giờ có thể đến được với nhau.

Dù cô chưa từng đáp lại tình cảm của ông và sau đó đã kết hôn với một thương gia giàu có, Prešeren vẫn dồn hết nỗi đau của mình vào nghệ thuật. Ông đã viết kiệt tác A Wreath of Sonnets (Vòng hoa Sonnet) để dành tặng cô. Trong một cấu trúc chữ đầu (acrostic) đầy khéo léo, các chữ cái đầu tiên của mỗi khổ thơ chính đã ghép thành dòng chữ "Primicovi Juliji" ("Gửi Julija của Primic").

Dzung Tran
7/18/2026 

 

 

Saturday, July 11, 2026

Cánh Cửa Slovenia

Nhà Thờ Lớn Ljubljana (Nhà thờ Thánh Nicholas / Ljubljanska stolnica) có hai cánh cửa bằng đồng đúc tuyệt đẹp. Cánh cửa chính nằm phía Tây là một trong những  kiệt tác nghệ thuật hiện đại nổi tiếng nhất tại thủ đô Slovenia. Cánh cửa này còn được gọi là Cửa Slovene (Slovenska vrata) với những đặc điểm lịch sử và nghệ thuật độc đáo vô cùng ấn tượng dưới đây:

1. Bối cảnh ra đời

Cánh cửa được chế tác và lắp đặt vào năm 1996 nhân dịp kỷ niệm 1.250 năm truyền giáo Kitô giáo tại vùng đất Slovenia, đồng thời cũng để chào đón chuyến thăm lịch sử đầu tiên của Đức Giáo hoàng John Paul II tới quốc gia này. Kiệt tác này được thiết kế và điêu khắc bởi nghệ sĩ điêu khắc nổi tiếng người Slovenia, Mirsad Begić.

 


2. Ý nghĩa và nội dung các chi tiết phù điêu

Cánh cửa là một cuốn biên niên sử bằng đồng khắc họa toàn bộ lịch sử thăng trầm đầy bi tráng của Giáo hội và dân tộc Slovenia từ thời cổ đại cho đến thế kỷ 20:

  • Đức Giáo hoàng John Paul II ở trên cùng: Nổi bật ở phần trên cùng của cánh cửa là hình ảnh Đức Giáo hoàng John Paul II đang cúi xuống từ một ô cửa sổ, hai tay tựa vào bục, ánh mắt hiền từ như đang ban phước lành cho người dân Slovenia và du khách bước vào nhà thờ.

  • Lịch sử truyền giáo và các vị Giám mục: Phía dưới Đức Giáo hoàng là chân dung sống động của các vị giám mục và chức sắc tôn giáo quan trọng của Ljubljana (trong đó có Giám mục Lojze Uran và các vị tiền nhiệm), nổi bật giữa một "biển" những gương mặt của các tín đồ đang ngước nhìn lên.

  • Những chương lịch sử bi tráng: Phần giữa và dưới của cánh cửa mô tả những giai đoạn lịch sử đầy gian khổ của người Slovenia, bao gồm các cuộc viễn chinh của người ngoại đạo, các cuộc xâm lược của Đế quốc Ottoman (người Thổ Nhĩ Kỳ), thời kỳ chiến tranh tàn phá, và sự kiên cường giữ vững đức tin của người dân nơi đây qua nhiều thế kỷ.

3. Điểm đặc biệt thu hút du khách (Chi tiết màu vàng bóng)
  • Nếu nhìn kỹ vào phần trung tâm phía dưới của cánh cửa, bạn sẽ thấy hình ảnh một chiếc đầu lâu và những chi tiết hình người được chạm khắc.

  • Theo truyền thuyết hoặc thói quen, du khách và dân địa phương khi đi qua thường chạm tay vào khu vực này để cầu may mắn, một số chi tiết bằng đồng ở vị trí này đã bị mài mòn qua năm tháng, làm lộ ra lớp đồng thau màu vàng gold sáng bóng, tương phản hoàn toàn với lớp gỉ đồng màu xanh rêu cổ kính của toàn bộ cánh cửa.

Tác phẩm này kết hợp với cánh cửa phụ phía Nam (Cửa chính tòa - Ljubljana Door do nghệ sĩ Tone Demšar điêu khắc) tạo thành bộ đôi cửa đồng mang tính biểu tượng, biến lối vào Nhà thờ lớn Ljubljana thành một không gian triển lãm nghệ thuật ngoài trời không thể bỏ qua.

 


Dzung Tran
7/11/2026 

Tòa Nhà Hauptmann (Hauptmannova hiša), Ljubljana, Slovenia

Tòa nhà Hauptmann (Hauptmannova hiša), còn được biết đến với cái tên phổ biến Tòa nhà Art Nouveau. Đây là một trong những công trình kiến trúc mang phong cách ly khai (Secessionist/Art Nouveau) nổi tiếng và mang tính biểu tượng nhất nằm ngay tại trung tâm Quảng trường Prešeren.

Dưới đây là lịch sử và những điểm đặc biệt của công trình độc đáo này:

1. Lịch sử hình thành
  • Sống sót sau trận động đất lịch sử: Tòa nhà ban đầu được xây dựng vào năm 1873 và là một trong số ít những công trình ở trung tâm thành phố may mắn sống sót sau trận động đất kinh hoàng năm 1895 tại Ljubljana với cường độ 6,1 Richter làm sụp đổ hoặc hư hại nặng nề phần lớn các công trình bằng gạch đá tại trung tâm thành phố.

  • Cuộc đại trùng tu thay đổi diện mạo: Năm 1904, tòa nhà được mua lại bởi Adolf Hauptmann, một thương nhân buôn bán sơn. Ông đã thuê kiến trúc sư nổi tiếng người Slovenia là Ciril Metod Koch để tái thiết hoàn toàn mặt tiền của tòa nhà. Koch là một trong những kiến trúc sư tiên phong mang phong cách kiến trúc Ly khai Vienna (Vienna Secession) về để hiện đại hóa Ljubljana sau trận động đất.

2. Những điểm đặc biệt về kiến trúc và thẩm mỹ
  • Hình dáng "Bàn là" (Flatiron) độc đáo: Do nằm ở ngã ba giữa phố Čopova và Wolfova ngay góc quảng trường, tòa nhà có cấu trúc hình nêm nhọn hẹp dần về phía trước, gợi sự liên tưởng đến các tòa nhà hình "bàn là" nổi tiếng trên thế giới.

  • Mặt tiền trang trí bằng gạch gốm tráng men: Vì chủ sở hữu Adolf Hauptmann là một đại lý bán sơn, kiến trúc sư Koch đã khéo léo biến mặt tiền tòa nhà thành một "tấm biển quảng cáo" đầy nghệ thuật. Phần tầng trên của tòa nhà được trang trí bằng các viên gạch gốm tráng men hình học với sắc màu xanh lá cây, xanh dương và màu đỏ gạch, xếp xen kẽ trên nền tường trắng, tạo hiệu ứng phản chiếu ánh sáng rất đẹp mắt.

  • Mái hiên nhô rộng ấn tượng: Điểm đặc sắc nhất khi nhìn từ dưới lên là phần mái hiên bằng gỗ nhô ra rất rộng, được nâng đỡ bởi các thanh xà và được sơn trang trí các hoa văn hình học, họa tiết lá cây vô cùng tỉ mỉ ở mặt dưới gầm mái.

  • Họa tiết trăng khuyết nghệ thuật: Ngay phía dưới ban công nhỏ ở tầng hai và hai bên cửa sổ lớn, bạn có thể nhìn thấy các phù điêu thanh nhã mang đậm hơi hướng Art Nouveau, bao gồm cả những họa tiết hình ruy băng và trăng khuyết tinh tế.

Ngày nay, tầng trệt của tòa nhà là một cửa hàng đồng hồ và trang sức (Sten Time), nhưng các tầng trên vẫn giữ vẹn nguyên kiến trúc nghệ thuật từ đầu thế kỷ 20. Đây là một trong những gócảnh yêu thích của du khách khi ghé thăm thủ đô Ljubljana nhờ vẻ đẹp thanh lịch, nổi bật giữa các công trình cổ kính xung quanh.

Tuesday, June 23, 2026

Nghĩa Trang Mirogoj

Trong chuyến viếng thăm những quốc gia vùng biển Adriatic vừa qua, người hướng dẫn viên cho nhóm chúng tôi là Renato Klein. Anh là một giáo sư sử học với mức am hiểu rộng rãi về lịch sử thế giới. Trong suốt chuyến đi, anh đã cho thật nhiều chi tiết lịch sử của những nơi chúng tôi ghé thăm chẳng hạn như nơi Thái tử Franz Ferdinand bị ám sát ở thủ đô Zagreb của Croatia. Thái tử là người thừa kế ngai vàng của Đế quốc Áo-Hung ở thủ đô Zagreb của Croatia. Vụ ám sát này đã dẫn đến một phản ứng dây chuyền thảm hại lôi kéo các cường quốc trong mạng lưới liên minh phúc tạp của Âu Châu vào những cuộc xung đột dẫn đến Đệ Nhất Thế Chiến.

Trong chương trỉnh du lịch của chuyến đi này, chúng tôi có một vài buổi chiều tự do để đi thăm viếng thành phố Zagreb theo sở thích của riêng mình. Biết chúng tôi thích chụp hình, Renato đề nghị những ai muốn đến thăm nghĩa trang Mirogoj có thể đi theo anh. Thông thường khi đi du lịch, ít ai để ý đến việc ghé thăm một nghĩa trang, trừ khi có lý do đặc biệt như viếng mộ người thân, viếng mộ một danh nhân mà mình từng ngưỡng mộ hay tìm hiểu văn hóa và kiến trúc của nơi này. Nghĩa trang Mirogoj (thường được viết là Mirogov) là nghĩa trang đô thị ở thủ đô Zagreb của Croatia. Sau khi tìm hiểu một vài chi tiết trên mạng, chúng tôi được biết Mirogoj được xem là nghĩa trang đẹp nhất và có kiến trúc đặc biệt nhất ở Âu Châu, Nó không đơn thuần là nơi an nghỉ mà còn đóng vai trò như một công viên trải rộng trên sườn đồi rợp bóng cây của ngọn núi Medvednica, một di tích lịch sử và một phòng triển lãm điêu khắc ngoài trời.

Cách tiện nhất để đi đến nghĩa trang này từ trung tâm thành phố là đi bằng xe buýt. Nhờ đi với Renato, chúng tôi không phải lo lắng tìm hiểu trước cách đi, phải đón xe buýt ở đâu, khi đến sẽ ngừng ở trạm nào hay giá vé là bao nhiêu để chuẩn bị tiền trước. Từ trạm xe buýt của xe 106 chúng tôi chỉ cần đi bộ vài phút là đã có mặt ở trước cổng chính của nghĩa trang. Mở rộng trước mắt chúng tôi là một bức tường gạch bên ngoài đồ sộ như một pháo đài tô điểm bởi những mái vòm Cupola trang nhã. Mirogoj được thiết kế bởi kiến trúc sư nổi tiếng người Áo-Hung Hermann Bollé. Công trình này được khởi công xây dựng vào năm 1879 và hoàn tất vào năm 1929.

Bức tường gạch bao quanh ranh giới phía Tây của nghĩa trang được tô điểm bởi một dãy 18 mái vòm bằng đồng đã bị oxy hóa biến thành màu xanh lá cây, cách nhau mỗi 40 mét. Ở phía bên trong, chúng tạo thành các dãy vòm hành lang (arcade) và mái vòm mang phong cách Tân Phục Hưng (Neo-Renaissance) lộng lẫy lát gạch, dường như kéo dài vô tận. Vào mùa hè, các dãy vòm này được bao phủ dày đặc bởi những thảm lá thường xuân xanh mướt. Chúng tôi đến đây vào cuối tháng 3 nên những dàn dây leo này vẫn còn trơ trụi không có bóng dáng của một chiếc lá. Được biết bên trong các mái vòm này được trang trí bằng các hoa văn màu pastel sang trọng. Tám ô cửa sổ nhỏ bao quanh chân mỗi mái vòm sẽ giúp ánh sáng tự nhiên thay đổi theo thời gian tràn vào làm bừng sáng các chi tiết hội họa. 

Thành phố Zagreb bị hứng chịu một trận động đất lớn cỡ 5.5 vào ngày 22 tháng Ba, năm 2020, Trận động đất này đã mang lại một sự thiệt hại khổng lồ cho thủ đô Zagreb với ước tính tổn phí lên đến gần 12 tỉ USD và làm hư hại khoảng 26.000 tòa nhà, trong số đó có khoảng gần 6.000 tòa nhà không còn được dùng nữa. Nghĩa trang Mirogov cũng không thoát được sự tàn phá của trận động đất này và việc sửa chữa vẫn còn đang tiếp tục cho nên chúng tôi không được vào bên trong những dãy hành lang để ngắm nhìn chi tiết của các mái vòm.

Lúc mở cửa vào ngày 6 tháng 11 năm 1876, Mirogoj là một công trình tiền tiến so với thời bấy giờ vì nó thuộc sở hữa của thành phố chứ không thuộc về một tổ chức tôn giáo nào. Chính vì vậy, nơi đây đã trở thành một nơi an nghỉ đa văn hóa và đa tôn giáo. Trải dài trên 72 héc-ta, Mirogoj hiện là nơi an nghỉ của trên 320.000 người. Rảo bước trên những lối đi, người ta có thể nhìn thấy những ngôi mộ được trang trí bằng thánh giá Cơ đốc giáo (Công giáo hay Chính thống giáo), Ngôi sao David của người Do Thái, những tấm bia Hồi giáo thanh nhã nằm cạnh nhau. Do đó có rất nhiều nhân vật lịch sử có tầm ảnh hưởng lớn nhất của Croatia được chôn cất tại đây, Mirogoj thường được gọi là "Điện Pantheon của Croatia". 

Những ngôi mộ cao cấp được xây dựng dọc theo các hành lang bằng gạch có mái vòm xanh nổi tiếng của kiến trúc gia Herman Bollé. Mỗi hầm mộ nơi này đều có cá tính nghệ thuật riêng với những bức tranh hay điêu khắc thật đẹp. Những hầm mộ cao cấp này được bán theo hình thức "vĩnh viễn" vì thuộc vào thành phần cấu trúc cho kiến trúc của nghĩa trang. Những quan tài đặt trong các hầm mộ có mái che này phải được làm bằng kim loại và được niêm phong kín hoàn toàn. 

Trong khi đó, những ngôi mộ thông thường nằm ngoài khuôn viên của mái vòm lại theo khái niệm "Quyền sử dụng", có nghĩa là gia đình không thể mua đứt hay sở hữu vĩnh viễn mà phải đóng khoản phí bảo trì hàng năm và không cần theo quy định  nói trên cho quan tài, chỉ cần theo truyền thống làm bằng gỗ mềm để tạo điều kiện cho sự phân hủy tự nhiên. 




Thật không ngọa khi nghĩa trang Mirogoj được mang danh là một phòng triển lãm điêu khắc ngoài trời. Dưới đây là một vài hình ảnh tôi gặp được trên quãng đường đi ngang qua.
 


Một số liệu đáng kinh ngạc của nghĩa trang Mirogoj là nơi đây chỉ có khoảng 60.000 ngôi  mộ, nhưng lại là nơi an nghỉ của hơn 320.000 cá nhân. Mật độ khổng lồ này có được là nhờ tập tục sử dụng mộ gia đình qua nhiều thế hệ. Vì quỹ đất khan hiếm và đắt đỏ, các gia đình thường mua những ngôi mộ có độ sâu lớn nơi các quan tài được xếp chồng lên nhau theo chiều dọc. Thêm vào đó, sau một thời gian quy định, các phần hài cốt cũ hơn trong lăng mộ gia đình thường được thu gọn một cách kính cẩn và chuyển xuống các ngăn chứa cốt sâu hơn nằm ở phần đáy mộ. Nhờ đó các thế hệ tương lai của cùng một gia đình có thể tiếp tục được chôn cất tại chính ngôi mộ đó. Dưới đây là hình ảnh của một tấm bia mộ của gia đình với những người quá cố được mai táng từ năm 1939 đến năm 2019.

Bên cạnh các ngôi mộ cá nhân, khuôn viên nghĩa trang còn có một số đài tưởng niệm chiến tranh và lịch sử quan trọng. Các đài tưởng niệm bao gồm đài tưởng niệm các chiến sĩ trận vong trong Thế chiến thứ nhất, công trình tưởng niệm những nạn nhân của cuộc chiến tranh dành lại độc lập (1991-1995) mang tên "Tiếng Vọng Của Nạn Nhân Croatia - Bức Tường Tang Thương", v.v.... Trong những đài tưởng niệm trên đường đi, tôi tình cờ thấy đài tưởng niệm của những người lính Viễn Chinh Pháp đã hy sinh trong Thế Chiến Thứ Nhất. Trong số 8 người lính trên đài tưởng niệm này có tên 2 người lính Việt Nam Nguyễn Quí Bát và Phạm Văn Hữu thuộc Tiểu Đoàn 1 Bộ Binh Đông Dương. Thật là một điều bất ngờ!  

Trước khi mặt trời buông xuống, chúng tôi ra phía nhà thờ Church of Christ the King để đến cổng chính của nghĩa trang.Nơi đây người ta sẽ tìm thấy ngôi mộ của Franjo Tuđman, vị Tổng Thống đầu tiên của quốc gia Croatia độc lập. Ngôi mộ của ông là một khối đá granite đen bóng nguyên khối bề thế nằm ngay phía sau nhà thờ chính Church of Christ the King.

Nhà thờ Christ the King

Ngôi mộ của Tổng Thống Franjo Tuđman

Nghĩa trang Mirogoj quả là một kiệt tác rất đáng kính phục của kiến trức sư Herman Bollé. Ngoài việc được xem là Di Sản Văn Hóa Quốc Gia, Mirogoj còn được cộng đồng quốc tế trân trọng và tôn kính về mặt kiến trúc như một di sản thế giới hàng đầu.

Dzung Tran
06/23/2026

Saturday, May 9, 2026

Lại Một Lần Nữa

Ladakh, nơi được mệnh danh là "Vùng đất của những con đèo cao" (Land of High Passes), là một vùng cao nguyên tuyệt đẹp nằm giữa dãy Karakoram và  Himalaya hùng vĩ ở phía Bắc Ấn Độ. Đây là một trong những vùng đất cao nhất thế giới có người sinh sống. Cảnh quan nơi đây đặc trưng bởi vẻ đẹp ngoạn mục của những hoang mạc cao nguyên (sa mạc lạnh ở cao độ) - nơi những ngọn núi tuyết phủ soi bóng xuống thung lũng sâu và các hồ nước mặn huyền thoại trong vắt như Pangong, phần lớn nằm ở độ cao trên 3.000m (9.800 ft).
 

Đến với Ladakh, du khách sẽ có cơ hội chinh phục những cung đường đèo cao nhất thế giới dành cho xe cơ giới. Đáng chú ý, trong danh sách 10 con đèo dẫn đầu hành tinh, có đến 7 cái tên thuộc về vùng đất này. Uy nghi nhất chính là đèo Umling La (thường được nhắc tới với tên Mig La), giữ kỷ lục cao nhất thế giới ở độ cao ấn tượng 19.400 ft (5.913m).

Điểm đến trong hành trình của chúng tôi là Khardung La, con đèo hiện đứng vị trí thứ 10. Suốt nhiều thập kỷ, Khardung La từng được quảng bá với độ cao 18.379 ft. Tuy nhiên, dữ liệu vệ tinh và GPS hiện đại (SRTM) đã xác định lại độ cao thực tế là 17.582 ft. Đây là lý do vì sao nó rơi xuống cuối bảng xếp hạng, dù bảng tên trên đỉnh đèo vẫn kiêu hãnh ghi danh ở vị trí thứ hai. Tại đây, nồng độ oxy chỉ còn khoảng 50% so với mực nước biển. Để đảm bảo an toàn, xe của chúng tôi luôn trang bị sẵn bình oxy dự phòng và mỗi du khách được khuyến cáo chỉ nên dừng chân tối đa 5 phút để tránh các triệu chứng sốc độ cao do thiếu dưỡng khí.


Với dân số chỉ hơn 300 ngàn người (mật độ vỏn vẹn 5 người/km²), Ladakh là vùng đất thưa dân thứ hai tại Ấn Độ. Nơi đây được ví như một "Tiểu Tây Tạng" nhờ sự ảnh hưởng sâu sắc của văn hóa Tây Tạng qua những tu viện cổ kính nằm chênh vênh trên sườn núi hay sừng sững giữa đỉnh đồi cao. Từ những kiến trúc độc đáo cho đến các lễ hội đeo mặt nạ đặc sắc, tất cả tạo nên một bức tranh văn hóa vừa huyền bí, vừa đầy sức sống giữa lòng cao nguyên.
 

Khi đặt chân đến những vùng cao như Bolivia hay Ladakh, du khách phải đối mặt với hội chứng "sốc độ cao" (AMS - Acute Mountain Sickness). Đây là tình trạng các mô trong cơ thể không được cung cấp đủ lượng oxy cần thiết (hypoxia), dẫn đến những phản ứng từ nhẹ đến nguy kịch. Ở thể nhẹ, du khách thường có cảm giác nôn nao như đang trong một cơn say rượu nặng. Tuy nhiên, các biến chứng nặng hơn có thể đe dọa tính mạng, bao gồm phù phổi cấp tính (gây khó thở trầm trọng và ho dai dẳng) hay nguy hiểm nhất là phù não—trạng thái dẫn đến lú lẫn, mất thăng bằng và ảo giác.

Trong chuyến đi Bolivia trước đây, do hoàn toàn thiếu kinh nghiệm với những vùng đất ở độ cao trên 10.000 ft, chúng tôi đã không chuẩn bị kỹ càng. Những ngày đầu tiên thực sự là một thử thách khi cả đoàn phải đối mặt với các triệu chứng sốc độ cao điển hình: những cơn nhức đầu âm ỉ, cảm giác chóng mặt bủa vây, và cứ đi vài bước lại phải dừng lại thở dốc để nạp thêm oxy mới có thể bước tiếp. Sau khi dùng thuốc hỗ trợ, cũng phải mất vài ngày cơ thể mới bắt đầu thích nghi được với những thành phố nằm ở độ cao ngất ngưởng, trên dưới 14.000 ft.

Nhận thấy Ladakh có những khu vực cao hơn Bolivia một cách đáng kể, lần này nhóm chúng tôi đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Theo chỉ dẫn của bác sĩ, chúng tôi bắt đầu uống thuốc hỗ trợ thích nghi độ cao từ một ngày trước khi khởi hành. Dù đã dự phòng như vậy, nhưng sự khắc nghiệt của cao nguyên vẫn là một thử thách lớn; trong đoàn vẫn có người phải phụ thuộc hoàn toàn vào bình oxy suốt hành trình và hạn chế tối đa việc vận động để duy trì nồng độ oxy trong máu ở mức ổn định.

Chúng tôi đặt chân đến Leh, thủ phủ của Ladakh, vào ngày 1 tháng 10 năm 2025 – đúng thời điểm làn sóng biểu tình đòi quyền tự trị đang lên đến đỉnh điểm. Chỉ một tuần trước đó, xung đột leo thang đã khiến 4 người thiệt mạng, buộc chính quyền phải áp đặt các biện pháp an ninh nghiêm ngặt. Toàn bộ dịch vụ internet di động và wifi công cộng đều bị đình chỉ; lệnh giới nghiêm được ban bố cùng các quy định khắt khe về tụ tập đông người. Trường học và chợ búa hầu như đóng cửa hoặc chỉ hoạt động trong những khung giờ hạn chế. Dù việc đi lại gặp nhiều rào cản, nhưng nhờ sự sắp xếp linh hoạt và uyển chuyển của văn phòng du lịch địa phương, hành trình của chúng tôi vẫn diễn ra tốt đẹp theo đúng dự định.

Ngày đầu tiên chúng tôi đến Leh cũng đúng vào dịp chợ họp. Sau bữa trưa, cả đoàn lên xe khởi hành đi tham quan khu chợ trung tâm của thị xã để tìm mua vài món đồ lưu niệm. Ấn tượng đầu tiên là khu chợ rau được quy hoạch rất ngăn nắp và sạch sẽ; mỗi người bán đều có một gian hàng riêng biệt. Phần lớn tiểu thương ở đây là phụ nữ, họ vô cùng niềm nở và sẵn lòng mỉm cười khi chúng tôi ngỏ ý chụp hình kỷ niệm. Sau khi chọn mua được một ít trái cây tươi cùng vài món quà nhỏ, chúng tôi thong thả dạo bước về phía khu phố chính sầm uất hơn.


Con đường huyết mạch mang tên Main Bazaar Road luôn nhộn nhịp bước chân du khách. Tọa lạc giữa những dãy cửa hiệu sầm uất trên cung đường này là một ngôi đền Hồi giáo với kiến trúc vô cùng đặc biệt—một sự giao thoa độc đáo giữa phong cách Phật giáo bản địa và nghệ thuật Hồi giáo. Sau này tôi mới biết đó chính là Jamia Masjid, ngôi đền có bề dày lịch sử từ những năm 1666-1667. Đây không chỉ là công trình Hồi giáo lớn nhất mà còn là biểu tượng lịch sử quan trọng nhất của toàn vùng Ladakh.

Dù là trục đường chính, Main Bazaar Road thực chất chỉ có hai làn xe khá hẹp. Với một ống kính tiêu cự không quá rộng, muốn thu trọn vẻ uy nghiêm của ngôi đền, chúng tôi phải băng qua lề đường đối diện. May mắn thay, nơi đó có một ngôi nhà cũ đang trong quá trình tu sửa, tạo nên một khoảng không gian khá thoải mái để cả nhóm tha hồ chụp theo ý muốn. Mỗi người chọn cho mình một góc máy riêng, và tôi quyết định chọn góc bên phải. Đứng sát mép hàng rào che chắn công trình, ống kính của tôi vẫn chưa đủ bao quát hết chiều cao của ngôi đền. Tôi kiên trì lùi lại thêm vài bước, hy vọng có thể lấy được một khung hình trọn vẹn và ưng ý nhất.

Đang mải mê chỉnh máy để bắt trọn khung hình, tôi bỗng thấy đau nhói ở mông bên trái. Tiếng la thất thanh "A...a...h!" của tôi khiến mọi người xung quanh đều sững sờ dừng tay. Theo phản xạ, tôi xoay người lại kiểm tra xem điều gì vừa xảy ra, thì đập vào mắt là một chú chó khá lớn đang gầm gừ nhìn mình trừng trừng. "Trời đất ơi!", tôi thầm kêu lên, hóa ra mình vừa trở thành nạn nhân của một cú đớp bất ngờ. Đúng là cái "duyên" khó đỡ với loài chó; đã xấp xỉ 70 tuổi đầu mà vẫn còn bị chó cắn thêm một lần nữa! Ký ức tuổi thơ bỗng chốc ùa về—lần đầu tôi bị cắn là năm lớp 4 hay lớp 5 khi đang chơi "U" cùng chúng bạn. Lần đó thê thảm hơn nhiều, vết thương sâu hoắm đến mức từ đó về sau tôi "cạch" luôn, không bao giờ dám chơi U trước nhà nữa.

Cửa chính vào Jamia Masjid Mosque

Sau giây phút hoàn hồn, tôi vội vàng kiểm tra vết thương và nhận ra chiếc quần đã bị rách một vệt ngay chỗ chú chó vừa đớp. Cơn đau thể xác dù đã dịu đi, nhưng nỗi lo âu bắt đầu choán lấy tâm trí tôi với hàng loạt câu hỏi dồn dập: Ở một nơi hẻo lánh như Leh, liệu các cơ sở y tế có sẵn thuốc dự phòng bệnh dại (Rabies) hay không? Chất lượng dịch vụ y tế tại đây ra sao? Với lịch trình di chuyển liên tục mỗi ngày một điểm đến, việc theo dõi bệnh trạng sẽ trở nên khó khăn thế nào? Và nếu chẳng may không có thuốc chích, tôi sẽ phải đối mặt với điều gì tiếp theo?...

Thật may mắn, đội ngũ nhân viên du lịch địa phương vô cùng tận tâm và chu đáo. Chỉ trong vòng 10 phút, họ đã cử người đưa tôi đến ngay bệnh viện gần nhất để thăm khám. Sau khi xem xét kỹ lưỡng, vị bác sĩ trực trấn an rằng tôi rất may mắn khi vết cắn chỉ làm trầy xước nhẹ chứ không sâu đến mức chảy máu. Vết thương không cần băng bó, chỉ cần sát trùng kỹ bằng nước muối. Tuy nhiên, để đảm bảo an toàn tuyệt đối, bác sĩ vẫn chỉ định tiêm dự phòng ba mũi thuốc ngừa dại, mỗi mũi cách nhau một ngày. Nhờ bệnh viện có sẵn thuốc, tôi đã được tiêm ngay mũi đầu tiên mà không phải chờ đợi.

Tiêm ngừa xong, tôi ngỏ ý nhờ người nhân viên du lịch dẫn đi thanh toán viện phí, nhưng anh chỉ mỉm cười lắc đầu. Lúc đó, tôi đinh ninh rằng văn phòng du lịch đã ứng trước mọi chi phí và dự định sẽ hoàn trả cho họ ngay khi gặp lại đoàn. Tuy nhiên, trước sự ngạc nhiên tột độ của tôi, toàn bộ chi phí thăm khám và ba mũi tiêm ngừa dại đều hoàn toàn miễn phí, dù tôi chỉ là một du khách nước ngoài—một điều hiếm thấy ở bất cứ nơi nào khác. Sau đó tôi mới biết rằng, tại Ladakh, các dịch vụ y tế tại bệnh viện và trạm xá công cộng phần lớn đều được miễn phí cho tất cả mọi người. Nhờ mật độ dân cư thưa thớt, tôi cũng chẳng phải chờ đợi giây phút nào khi đến khám hay tiêm chủng.

Chỉ trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, tôi đã hoàn tất việc thăm khám và tiêm xong mũi đầu tiên. Tâm trí tôi lúc này nhẹ nhõm và an tâm hơn bao giờ hết. Rời bệnh viện, tôi nhanh chóng được đưa đến điểm hẹn tiếp theo để hội ngộ cùng đoàn tại Shanti Stupa, nơi mọi người đang đón chờ khoảnh khắc hoàng hôn rực rỡ. Trên cung đường di chuyển, tôi may mắn bắt gặp và ghi lại được hình ảnh tu viện Namgyal Tsemo nằm kiêu hãnh trên đỉnh đồi vách đá cheo leo, với con đường mòn ngoằn ngoèo uốn lượn dẫn lối lên chốn thanh tịnh.

Namgyal Tsemo Monastery

Shanti Stupa khi hoàng hôn vừa tắt

Những bất ngờ trong mỗi hành trình chẳng bao giờ giống nhau, và chính chúng đã dệt nên những kỷ niệm không thể nào quên. Ladakh trong tôi là một ký ức đan giữa vẻ hùng vĩ của núi non và sự tĩnh lặng tuyệt đối nơi các tu viện cổ kính, tọa lạc chênh vênh trên đỉnh đồi sau những cung đường uốn lượn. Đó còn là trải nghiệm khắc nghiệt khi cơ thể đấu tranh với sự thiếu hụt oxy ở độ cao trên 17.000 ft, hay cái lạnh buốt giá giữa đêm tối trong căn phòng thiếu hơi ấm của lò sưởi. Khi nhiệt độ ngoài trời chạm mức 0°C, giấc ngủ chỉ đến khi tôi đã cuộn tròn trong ba bốn lớp áo, ôm chặt túi nước nóng dưới mấy lớp chăn dày cộm. Và có lẽ, dấu ấn riêng biệt nhất trong tôi chính là cái "duyên" kỳ lạ—sau 60 năm, tôi lại một lần nữa trở thành nạn nhân của một cú đớp từ chú chó dọc đường.

Dzung Trần
May 9, 2026 

Sunday, June 22, 2025

Chuyến Đi Ethiopia - Hồi Ký Du Lịch

Quyển sách "Chuyến Đi Ethiopia" được phát hành vào năm 2025 là  cuốn hồi ký du lịch của tác giả viết về chuyến đi Ethiopia vào năm 2023 với rất nhiều hình ảnh. Trong chuyến đi này, tác giả và các bạn đồng hành ghé thăm 5 bộ lạc gồm 

  1. Dorze
  2. Konso, 
  3. Dassanach
  4. Hamar
  5.  Mursi. 

Xin mời ghé đến đường dẫn dưới đây để biết thêm những bộ lạc Ethiopia này ở Thung Lũng Omo:

https://drive.google.com/file/d/1L-qgK_Fr2Jtd9pQjRQ0u4FXIlAKCRzah/view?usp=drive_link  


 

Wednesday, December 11, 2024

Cà Phê Hé

Với sự cấm vận của Mỹ trên Cuba, việc du lịch của người Mỹ đến quốc gia này rất giới hạn. Họ có thể đi Cuba dưới lý do như "giúp người dân Cuba" chứ không thể đi du lịch. Cũng vì việc cấm vận này, người Mỹ chỉ có thể ở nhà dân qua Airbnb chứ không ở khách sạn hay resort được. Việc ăn uống giới hạn ở những quán bình dân dành cho người địa phương, còn những quán ăn cho du khách là chuyện không thể.

Những ngày đầu ở Havana, thủ đô của Cuba, cả nhóm ở khu phố cổ với những căn nhà xây theo kiểu Tây Ban Nha, kiến trúc đẹp và nhiều màu sắc mát mắt. Với nền kinh tế bị thắt chặt và thiếu thốn trong nhiều năm, những căn nhà này chỉ được sửa sang bên trong, còn bên ngoài thì mang nhiều hư hại qua sự tàn phá của thời gian. Việc buôn bán thật giới hạn, phần lớn theo kiểu chợ đen qua song sắt của những khung cửa. Đến thăm Cuba, du khách có cảm tưởng như những tiện nghi và văn minh bị đứng lại ở khoảng 40-50 năm trước.


Saturday, August 3, 2024

Ushuaia, Điểm Tận Cùng Của Thế Giới

Thành phố Ushuaia thuộc tỉnh Tierra del Fuego (tạm dịch là Hỏa Địa), Argentina, được xem là Điểm Tận Cùng của Thế Giới. Thành phố này với khoảng 80.000 dân nằm dưới vĩ tuyến 57 của Nam Bán Cầu, cách lục địa Nam Cực khoảng 1,000km.
 
Trước đây thế giới được xem là chỉ gồm có năm châu. Điều này đã thay đổi khi Nam Cực trở thành một lục địa vào năm 1840 và Mỹ Châu bị tách ra làm đôi bởi eo biển nhỏ Isthmus or Panama vào thập niên 1950. Như vậy thế giới hiện nay có tất cả 7 châu: châu Á, châu Âu, châu Úc, châu Phi, Bắc Mỹ, Nam Mỹ và Nam Cực.
 
Ushuaia là điểm cực Nam của lục địa Nam Mỹ, điểm thấp nhất của về phía Nam của tất cả 6 lục địa ngoài Nam Cực. Khi đến thăm Ushuaia, du khách khó bỏ qua một tấm hình kỷ niệm với tấm biển "Fin Del Mundo" nằm ở trung tâm thành phố.
 
Tấm biển kỷ niệm "Fin del Mundo"
cho khách du lịch ghé đến chụp hình
 
Ushuaia là điểm cực Nam của lục địa Nam Mỹ, điểm thấp nhất của về phía Nam của tất cả 6 lục địa ngoài Nam Cực. Khi đến thăm Ushuaia, du khách khó bỏ qua một tấm hình kỷ niệm với tấm biển "Fin Del Mundo" nằm ở trung tâm thành phố.
 
Bức tranh trên đường với bảng chỉ đường đến một vài địa danh
như Word's End, Nam Cực cách đó khoảng 1.000km.
Madrid và Moscow ở Bắc Bán Cầu

Nói đến điểm Cực Nam của Nam Mỹ thì cũng nên nhắc đến điểm Cực Nam của Phi Châu, đó là Mũi Hảo Vọng. Tôi có duyên được ghé đến đây vào tháng Mười năm 2023. Khác với Ushaia, Mũi Hảo Vọng ở vĩ tuyến 34 của Nam Bán Cầu lúc nào cũng có gió thổi lồng lộng, du khách ở độ tuổi U70 và U80 như nhóm chúng tôi phải cố gắng hết sức mới đứng vững để chụp vội một tấm hình.
 
Hình kỷ niệm chụp vội ở Mũi Hảo Vọng

Sóng và gió mạnh thổi không ngừng ở Mũi Hảo Vọng

Cho đến hôm nay, Ushuaia là cửa ngỏ phổ biến nhất trong năm cửa ngỏ quốc tế cho việc đi du lịch hoặc khảo sát ở Nam Cực. Tôi đến đây vào đầu tháng Ba, cuối mùa hè của Ushuaia, 2-3 ngày trước khi lên chuyến tàu Intrepid để đi Nam Cực. Trong vài ngày ngắn ngủi tôi ghé đến thành phố này, nhiệt độ thấp dưới 10 độ C nên khá lạnh, lúc nào chúng tôi cũng phải mặc áo lạnh khá dầy để giữ ấm người.
 
Dzung - 11/24/2024

Monday, January 22, 2024

Faroe Islands - Một Chuyến Đi

Quyển sách Faroe Islands được phát hành vào năm 2021 bao gồm rất nhiều hình ảnh và ký sự về chuyến đi Faroe Islands của tác giả vào năm 2018. Xin mời ghé đến đường dẫn dưới đây để biết thêm về Faroe Islands:

https://drive.google.com/file/d/1S4XSihVOB9rIuFPDgdIx_6Xx7vyKbhLK/view?usp=drive_link


Sunday, January 7, 2024

Vùng Cao Nguyên Konso

Tiếp tục cuộc hành trình, hôm nay chúng tôi sẽ đến thăm vùng cao nguyên Konso, nơi được đưa vào danh sách Di Sản Thế Giới của Unesco năm 2011 với nền văn hóa độc đáo đến từ địa hình cũng như những truyền thống đặc biệt và tầm văn hóa quan trọng của người dân Konso.

Trước khi đi, cả nhóm họp mặt ở nhà hàng của Paradise Lodge để dùng điểm tâm. Có dịp đến Ethiopia, tôi mới biết là cà phê bắt nguồn từ nơi này. Theo truyền thuyết, một người chăn dê tên Kaldi phát hiện ra tiềm năng của cây cà phê khi nhận thấy đàn dê của anh mang đầy năng lượng đến mức chúng không muốn ngủ vào ban đêm sau khi ăn những quả mọng chin đỏ từ loại cây này. Từ đó cà phê đã lan tràn khắp nơi trên thế giới và trở thành thức uống quen thuộc cho tất cả mọi người. Cà phê Ethiopia thuộc loại Arabica với hương thơm của dâu và cam quít, khác hẳn với cà phê Việt Nam thuộc loại Robusta và mang hương thơm của hạt dẻ và sô cô la. Được mời dự một buổi thưởng thức cà phê trong văn hóa Ethiopia là biểu tượng của tình bạn, sự tôn trọng và lòng hiếu khách tuyệt vời. Việc chuẩn bị cà phê cho khách được xem là một vinh dự và thường được dành cho bà chủ nhà với ba giai đoạn là rang, pha và thưởng thức cà phê. Cả ba giai đoạn này đều được thực hiện trước mặt khách tham dự.

Sáng hôm nay, cà phê của chúng tôi được chuẩn bị theo truyền thống đó. Đầu tiên, trầm sẽ được đốt lên như để xua đuổi ma quỷ và hương trầm sẽ được giữ cho đến cuối buổi. Kế đó cà phê sẽ được rang lên đưa hương thơm cà phê tỏa khắp phòng và không ít thì nhiều kích thích khứu giác khiến chúng tôi càng mong muốn được sớm thưởng thức một ly cà phê thơm nóng. Cà phê vừa rang xong sẽ được đưa vào một chiếc cối để giã bằng tay làm hương cà phê càng tăng mạnh hơn.

Tuesday, October 31, 2023

Hồ Chamo, Ethiopia

Rời ngôi làng Dorze khoảng xế trưa, doàn chúng tôi đi thẳng đến Hồ Chamo. Trải dài 30km từ Bắc xuống Nam với chiều ngang khoảng 15km, Hồ Chamo nằm ở phía Nam của khe nứt Ethiopia (Ethiopia Rift). Thị trấn gần nhất là Arba Minch, cửa ngõ vào Thung Lũng Omo của Ethiopia, cũng là nơi chúng tôi sẽ ở qua đêm buổi tối hôm nay.

Đến nơi, hai chiếc thuyền máy nhỏ đã đợi sẵn để đưa chúng tôi đi dạo quanh hồ. Đường xuống thuyền là một cây cầu gỗ thô sơ khiến người đi cũng có phần e ngại. Bến đỗ của những con thuyền này có rất nhiều cây khô che khuất mất tầm nhìn của người đến thưởng ngoạn nhưng ngược lại sẽ che chở những con thuyền này khi gió lên.

Sau khi chúng tôi đeo áo phao và xuống thuyền, người lái thuyền bắt đầu len lỏi qua những đám cây khô đưa chúng tôi ra giữa hồ để nhìn ngắm khung cảnh bao la của hồ Chamo.

Saturday, May 20, 2023

Ngôi Làng Dorze của Ethiopia

Trong chuyến đi Phi Châu tháng Ba vừa qua, tôi có dịp ghé đến Ethiopia 5 ngày. Nhóm chúng tôi gồm 16 người với 13 người khách đến từ Mỹ và Việt Nam, hai ông hướng dẫn viên Gashaw và Abity cùng ông  tài xế Girma. Ethiopia có khoảng 80 bộ lạc khác nhau. Trong vài ngày ngắn ngủi ở đây, nhóm được ghé thăm 5 bộ lạc với những nét văn hóa khác nhau ở miền Tây Nam của Ethiopia.

Bộ lạc đầu tiên có tên là Dorze, một trong những bộ lạc nằm trong thung lũng Omo. Bộ lạc này cách khách sạn khoảng 1 tiếng lái xe có khoảng 45 ngàn người ở một vùng núi với độ cao khoảng 2.000m trên mặt biển. Bộ lạc Dorze được biết đến về nghề dệt và những ngôi lều có hình dáng đặc biệt của họ. Ngôi làng nơi chúng tôi ghé đến là một trung tâm dành cho khách du lịch nên được sắp xếp gọn gàng trong một khung cảnh thân tình.

Vừa bước xuống xe, chúng tôi đã được chào đón long trọng với một nhóm tiếp tân gồm các phụ nữ trong y phục trắng viền màu sáng làm nổi hẳn trang phục của họ cùng quý ông trong lễ phục màu đỏ tay cầm khiên và giáo. 

Sunday, March 20, 2022

Bart's Book, Tiệm Sách Có Một Không Hai

Vào những năm cuối của của thế kỷ 20 bước sang đầu thế kỷ 21, với sự phát triển của việc buôn bán trên mạng, những công ty bán sách lớn ở Mỹ như Barnes & Noble, Borders lần lượt đóng những cửa tiệm bán lẻ của họ ở khắp nơi trên nước Mỹ. Bây giờ chỉ còn lại những tiệm sách độc lập nhỏ ở các địa phương. Đa số những tiệm sách còn tồn tại đều mang những nét đặc thù để lôi cuốn những người yêu sách từ phương xa đến hay những người khách quen thuộc ở địa phương của họ.

Một trong những tiệm sách này là tiệm Bart's Books xinh xắn và đáng yêu ở thành phố Ojai, một thành phố nhỏ với khoảng 7,000 dân, chỉ cách Santa Barbara khoảng nửa tiếng lái xe về phía Đông. Tiệm sách này do ông Richard Bartindale thành lập vào năm 1964 với phần lớn các kệ sách nằm ở ngoài trời. Hầu hết những sách bán ở đây là sách cũ. Nhìn những kệ sách chỉ được che bằng một mái hiên ngắn, khách đến sẽ hỏi ngay là vào mùa mưa, tiệm phải làm gì để tránh cho sách bị ướt. Câu trả lời giản dị đến bất ngờ là tiệm không cần làm gì hết, chỉ che như vậy thôi. Đó là nhờ vào khí hậu đặc biệt của thành phố Ojai, không có gió lớn nên nước mưa không hề bị thổi chéo vào làm ướt sách. Cũng vì điểm này nên khó có một nơi khác có thể có một tiệm sách tương tự.

Bảng hiệu của tiệm Bart's Books

Những kệ sách ở phía ngoài của tiệm

Một người khách đang đứng lựa sách