Đến với Ladakh, du khách sẽ có cơ hội chinh phục những cung đường đèo cao nhất thế giới dành cho xe cơ giới. Đáng chú ý, trong danh sách 10 con đèo dẫn đầu hành tinh, có đến 7 cái tên thuộc về vùng đất này. Uy nghi nhất chính là đèo Umling La (thường được nhắc tới với tên Mig La), giữ kỷ lục cao nhất thế giới ở độ cao ấn tượng 19.400 ft (5.913m).
Điểm đến trong hành trình của chúng tôi là Khardung La, con đèo hiện đứng vị trí thứ 10. Suốt nhiều thập kỷ, Khardung La từng được quảng bá với độ cao 18.379 ft. Tuy nhiên, dữ liệu vệ tinh và GPS hiện đại (SRTM) đã xác định lại độ cao thực tế là 17.582 ft. Đây là lý do vì sao nó rơi xuống cuối bảng xếp hạng, dù bảng tên trên đỉnh đèo vẫn kiêu hãnh ghi danh ở vị trí thứ hai. Tại đây, nồng độ oxy chỉ còn khoảng 50% so với mực nước biển. Để đảm bảo an toàn, xe của chúng tôi luôn trang bị sẵn bình oxy dự phòng và mỗi du khách được khuyến cáo chỉ nên dừng chân tối đa 5 phút để tránh các triệu chứng sốc độ cao do thiếu dưỡng khí.
Khi đặt chân đến những vùng cao như Bolivia hay Ladakh, du khách phải đối mặt với hội chứng "sốc độ cao" (AMS - Acute Mountain Sickness). Đây là tình trạng các mô trong cơ thể không được cung cấp đủ lượng oxy cần thiết (hypoxia), dẫn đến những phản ứng từ nhẹ đến nguy kịch. Ở thể nhẹ, du khách thường có cảm giác nôn nao như đang trong một cơn say rượu nặng. Tuy nhiên, các biến chứng nặng hơn có thể đe dọa tính mạng, bao gồm phù phổi cấp tính (gây khó thở trầm trọng và ho dai dẳng) hay nguy hiểm nhất là phù não—trạng thái dẫn đến lú lẫn, mất thăng bằng và ảo giác.
Trong chuyến đi Bolivia trước đây, do hoàn toàn thiếu kinh nghiệm với những vùng đất ở độ cao trên 10.000 ft, chúng tôi đã không chuẩn bị kỹ càng. Những ngày đầu tiên thực sự là một thử thách khi cả đoàn phải đối mặt với các triệu chứng sốc độ cao điển hình: những cơn nhức đầu âm ỉ, cảm giác chóng mặt bủa vây, và cứ đi vài bước lại phải dừng lại thở dốc để nạp thêm oxy mới có thể bước tiếp. Sau khi dùng thuốc hỗ trợ, cũng phải mất vài ngày cơ thể mới bắt đầu thích nghi được với những thành phố nằm ở độ cao ngất ngưởng, trên dưới 14.000 ft.
Nhận thấy Ladakh có những khu vực cao hơn Bolivia một cách đáng kể, lần này nhóm chúng tôi đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Theo chỉ dẫn của bác sĩ, chúng tôi bắt đầu uống thuốc hỗ trợ thích nghi độ cao từ một ngày trước khi khởi hành. Dù đã chủ động dự phòng như vậy, nhưng sự khắc nghiệt của cao nguyên vẫn là một thử thách lớn; trong đoàn vẫn có người phải phụ thuộc hoàn toàn vào bình oxy suốt hành trình và hạn chế tối đa việc vận động để duy trì nồng độ oxy trong máu ở mức ổn định.
Chúng tôi đặt chân đến Leh, thủ phủ của Ladakh, vào ngày 1 tháng 10 năm 2025 – đúng thời điểm làn sóng biểu tình đòi quyền tự trị đang lên đến đỉnh điểm. Chỉ một tuần trước đó, xung đột leo thang đã khiến 4 người thiệt mạng, buộc chính quyền phải áp đặt các biện pháp an ninh nghiêm ngặt. Toàn bộ dịch vụ internet di động và wifi công cộng đều bị đình chỉ; lệnh giới nghiêm được ban bố cùng các quy định khắt khe về tụ tập đông người. Trường học và chợ búa hầu như đóng cửa hoặc chỉ hoạt động trong những khung giờ hạn chế. Dù việc đi lại gặp nhiều rào cản, nhưng nhờ sự sắp xếp linh hoạt và uyển chuyển của văn phòng du lịch địa phương, hành trình của chúng tôi vẫn diễn ra tốt đẹp theo đúng dự định.
Ngày đầu tiên chúng tôi đến Leh cũng đúng vào dịp chợ họp. Sau bữa trưa, cả đoàn lên xe khởi hành đi tham quan khu chợ trung tâm của thị xã để tìm mua vài món đồ lưu niệm. Ấn tượng đầu tiên là khu chợ rau được quy hoạch rất ngăn nắp và sạch sẽ; mỗi người bán đều có một gian hàng riêng biệt. Phần lớn tiểu thương ở đây là phụ nữ, họ vô cùng niềm nở và sẵn lòng mỉm cười khi chúng tôi ngỏ ý chụp hình kỷ niệm. Sau khi chọn mua được một ít trái cây tươi cùng vài món quà nhỏ, chúng tôi thong thả dạo bước về phía khu phố chính sầm uất hơn.
Con đường huyết mạch mang tên Main Bazaar Road luôn nhộn nhịp bước chân du khách. Tọa lạc giữa những dãy cửa hiệu sầm uất trên cung đường này là một ngôi đền Hồi giáo với kiến trúc vô cùng đặc biệt—một sự giao thoa độc đáo giữa phong cách Phật giáo bản địa và nghệ thuật Hồi giáo. Sau này tôi mới biết đó chính là Jamia Masjid, ngôi đền có bề dày lịch sử từ những năm 1666-1667. Đây không chỉ là công trình Hồi giáo lớn nhất mà còn là biểu tượng lịch sử quan trọng nhất của toàn vùng Ladakh.
Dù là trục đường chính, Main Bazaar Road thực chất chỉ có hai làn xe khá hẹp. Với một ống kính tiêu cự không quá rộng, muốn thu trọn vẻ uy nghiêm của ngôi đền, chúng tôi phải băng qua lề đường đối diện. May mắn thay, nơi đó có một ngôi nhà cũ đang trong quá trình tu sửa, tạo nên một khoảng không gian khá thoải mái để cả nhóm tha hồ chụp theo ý muốn. Mỗi người chọn cho mình một góc máy riêng, và tôi quyết định chọn góc bên phải. Đứng sát mép hàng rào che chắn công trình, ống kính của tôi vẫn chưa đủ bao quát hết chiều cao của ngôi đền. Tôi kiên trì lùi lại thêm vài bước, hy vọng có thể lấy được một khung hình trọn vẹn và ưng ý nhất.
Đang mải mê căn chỉnh máy để bắt trọn khung hình, tôi bỗng thấy đau nhói ở mông bên trái. Tiếng la thất thanh "A...a...h!" của tôi khiến mọi người xung quanh đều sững sờ dừng tay. Theo phản xạ, tôi xoay người lại kiểm tra xem điều gì vừa xảy ra, thì đập vào mắt là một chú chó khá lớn đang gầm gừ nhìn mình trừng trừng. "Trời đất ơi!", tôi thầm kêu lên, hóa ra mình vừa trở thành nạn nhân của một cú đớp bất ngờ. Đúng là cái "duyên" khó đỡ với loài chó; đã xấp xỉ 70 tuổi đầu mà vẫn còn bị chó cắn thêm lần nữa! Ký ức tuổi thơ bỗng chốc ùa về—lần đầu tôi bị cắn là năm lớp 4 hay lớp 5 khi đang chơi "U" cùng chúng bạn. Lần đó thê thảm hơn nhiều, vết thương sâu hoắm đến mức từ đó về sau tôi "cạch" luôn, không bao giờ dám chơi U trước nhà nữa.
![]() |
| Cửa chính vào Jamia Masjid Mosque |
Sau giây phút hoàn hồn, tôi vội vàng kiểm tra vết thương và nhận ra chiếc quần đã bị rách một vệt ngay chỗ chú chó vừa đớp. Cơn đau thể xác dù đã dịu đi, nhưng nỗi lo âu bắt đầu choán lấy tâm trí tôi với hàng loạt câu hỏi dồn dập: Ở một nơi hẻo lánh như Leh, liệu các cơ sở y tế có sẵn thuốc dự phòng dại (Rabies) hay không? Chất lượng dịch vụ y tế tại đây ra sao? Với lịch trình di chuyển liên tục mỗi ngày một điểm đến, việc theo dõi bệnh trạng sẽ trở nên khó khăn thế nào? Và nếu chẳng may không có thuốc chích, tôi sẽ phải đối mặt với điều gì tiếp theo?...
Thật may mắn, đội ngũ nhân viên du lịch địa phương vô cùng tận tâm và chu đáo. Chỉ trong vòng 10 phút, họ đã cử người đưa tôi đến ngay bệnh viện gần nhất để thăm khám. Sau khi xem xét kỹ lưỡng, vị bác sĩ trực trấn an rằng tôi rất may mắn khi vết cắn chỉ làm trầy xước nhẹ chứ không sâu đến mức chảy máu. Vết thương không cần băng bó, chỉ cần sát trùng kỹ bằng nước muối. Tuy nhiên, để đảm bảo an toàn tuyệt đối, bác sĩ vẫn chỉ định tiêm dự phòng ba mũi thuốc ngừa dại, mỗi mũi cách nhau một ngày. Nhờ bệnh viện có sẵn thuốc, tôi đã được tiêm ngay mũi đầu tiên mà không phải chờ đợi.
Tiêm ngừa xong, tôi ngỏ ý nhờ người nhân viên du lịch dẫn đi thanh toán viện phí, nhưng anh chỉ mỉm cười lắc đầu. Lúc đó, tôi đinh ninh rằng văn phòng du lịch đã ứng trước mọi chi phí và dự định sẽ hoàn trả cho họ ngay khi gặp lại đoàn. Tuy nhiên, trước sự ngạc nhiên tột độ của tôi, toàn bộ chi phí thăm khám và ba mũi tiêm ngừa dại đều hoàn toàn miễn phí, dù tôi chỉ là một du khách nước ngoài—một điều hiếm thấy ở bất cứ nơi nào khác. Sau đó tôi mới biết rằng, tại Ladakh, các dịch vụ y tế tại bệnh viện và trạm xá công cộng phần lớn đều được miễn phí cho tất cả mọi người. Nhờ mật độ dân cư thưa thớt, tôi cũng chẳng phải chờ đợi giây phút nào khi đến khám hay tiêm chủng.
Chỉ trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, tôi đã hoàn tất việc thăm khám và tiêm xong mũi đầu tiên. Tâm trí tôi lúc này nhẹ nhõm và an tâm hơn bao giờ hết. Rời bệnh viện, tôi nhanh chóng được đưa đến điểm hẹn tiếp theo để hội ngộ cùng đoàn tại Shanti Stupa, nơi mọi người đang đón chờ khoảnh khắc hoàng hôn rực rỡ. Trên cung đường di chuyển, tôi may mắn bắt gặp và ghi lại được hình ảnh tu viện Namgyal Tsemo nằm kiêu hãnh trên đỉnh đồi vách đá cheo leo, với con đường mòn ngoằn ngoèo uốn lượn dẫn lối lên chốn thanh tịnh.
![]() |
| Namgyal Tsemo Monastery |
![]() |
| Shanti Stupa khi hoàng hôn vừa tắt |
Những bất ngờ trong mỗi hành trình chẳng bao giờ giống nhau, và chính chúng đã dệt nên những kỷ niệm không thể nào quên. Ladakh trong tôi là một ký ức đan giữa vẻ hùng vĩ của núi non và sự tĩnh lặng tuyệt đối nơi các tu viện cổ kính, tọa lạc chênh vênh trên đỉnh đồi sau những cung đường uốn lượn. Đó còn là trải nghiệm khắc nghiệt khi cơ thể đấu tranh với sự thiếu hụt oxy ở độ cao trên 17.000 ft, hay cái lạnh buốt giá giữa đêm tối trong căn phòng thiếu hơi ấm của lò sưởi. Khi nhiệt độ ngoài trời chạm mức 0°C, giấc ngủ chỉ đến khi tôi đã cuộn tròn trong ba bốn lớp áo, ôm chặt túi nước nóng dưới mấy lớp chăn dày cộm. Và có lẽ, dấu ấn riêng biệt nhất trong tôi chính là cái "duyên" kỳ lạ—sau 60 năm, tôi lại một lần nữa trở thành nạn nhân của một cú đớp từ chú chó dọc đường.
Dzung Trần
May 9, 2026







.jpg)
No comments:
Post a Comment