Bức hình trên đây ghi lại hình ảnh những chữ bằng đồng khảm trên mặt đường kể về câu chuyện của bải quốc ca Slovenia và nhà thơ lãng mạn nổi tiếng của đất nước này, France Prešeren. Những chữ cái này khảm trên con đường đi bộ Čopova Ulica, nằm ngay tại trung tâm thủ đô Ljubljana, Slovenia. Đây là một trong những đường đi bộ nổi tiếng và sầm uất nhất của thành phố, dẫn thẳng từ đường chính vào trung tâm Quảng trường Prešeren. Lối đi này đưa du khách về phía bức tượng đài France Prešeren bằng đồng vinh danh chính nhà thơ.
Dòng chữ này mô phỏng lại chính phong cách chữ viết tay thế kỷ 19 của Prešeren. Nó thể hiện khổ thơ thứ 7 vô cùng nổi tiếng trong bài thơ năm 1844 của ông có tựa đề Zdravljica ("Lời chúc rượu"), vốn là lời của bài quốc ca Slovenia:
“Žive naj vsi narodi,
ki hrepene dočakat dan,
da koder sonce hodi,
prepir iz sveta bo pregnan…”
Dịch sang tiếng Việt, đoạn thơ có nghĩa là:
"Cầu chúc cho tất cả các dân tộc được trường tồn,
Những ai đang khao khát và mong mỏi ngày tươi sáng ấy,
Khi ở khắp mọi nơi ánh mặt trời đi qua,
Sẽ không còn chiến tranh hay xung đột ngự trị thế gian..."
Điều làm cho văn bản này mang ý nghĩa vô cùng sâu sắc và độc đáo nhất trong số các bài quốc ca trên thế giới chính là thông điệp phản chiến và tinh thần quốc tế của nó. Được sáng tác trong thời kỳ chủ nghĩa dân tộc đang trỗi dậy mạnh mẽ khắp châu Âu, Prešeren đã lựa chọn không viết một bài ca ca ngợi sức mạnh quân sự hay một quê hương duy nhất. Thay vào đó, ông viết một lời chúc rượu để tôn vinh sự chung sống hòa bình, tự do và sự đoàn kết của tất cả các quốc gia. Nhờ thông điệp mạnh mẽ về sự bao dung này, bài thơ đã được công nhận là một biểu tượng của di sản văn hóa châu Âu.
Nhà thơ France Prešeren
Tượng France Prešeren được đặt tại quảng trường nằm trong trung tâm của Ljubljana, Slovenia. Nơi này ghi lại một trong những câu chuyện tình đơn phương, cay đắng nhưng cũng lãng mạn nhất trong lịch sử văn học Âu Châu.
Điểm nhấn thực sự của bức tượng nằm ở hướng nhìn của Prešeren. Nơi bức tượng của ông đứng đó, vĩnh viễn nhìn qua bên kia quảng trường hướng vào một ô cửa nhà của Julija Primic, người con gái ông yêu đơn phương suốt cuộc đời.
Julija Primic là một thiếu nữ thuộc gia đình thương gia giàu có. Cô chính là nàng thơ tuyệt đối và là tình yêu đơn phương lớn nhất trong cuộc đời của Prešeren. Prešeren đã yêu Julija say đắm sau khi nhìn thấy cô tại một nhà thờ địa phương vào năm 1833. Tuy nhiên, sự khác biệt quá lớn về địa vị xã hội, khi ông chỉ là một nhà thơ nghèo kiêm luật sư chật vật, còn cô lại thuộc tầng lớp thượng lưu, đã khiến họ không bao giờ có thể đến được với nhau.
Dù cô chưa từng đáp lại tình cảm của ông và sau đó đã kết hôn với một thương gia giàu có, Prešeren vẫn dồn hết nỗi đau của mình vào nghệ thuật. Ông đã viết kiệt tác A Wreath of Sonnets (Vòng hoa Sonnet) để dành tặng cô. Trong một cấu trúc chữ đầu (acrostic) đầy khéo léo, các chữ cái đầu tiên của mỗi khổ thơ chính đã ghép thành dòng chữ "Primicovi Juliji" ("Gửi Julija của Primic").
Dzung Tran
7/18/2026


No comments:
Post a Comment